Home / Văn mẫu THPT / Văn lớp 10 / Anh chị hãy viết bài văn phân tích bài “Tựa Trích diễm thi tập” của Hoàng Đức Lương- Văn 10

Anh chị hãy viết bài văn phân tích bài “Tựa Trích diễm thi tập” của Hoàng Đức Lương- Văn 10

Đề bài:Anh chị hãy viết bài văn phân tích bài “Tựa Trích diễm thi tập” của Hoàng Đức Lương

Có thể thấy được có những người phải sáng tác lên một tác phẩm thật sự có ý nghĩa và đi sâu vào lòng người đọc thì mới được người ta biết đến thế nhưng cũng có người chỉ sưu tầm biên soạn lại được biết bao nhiêu bài thơ của người khác làm nên một cuốn sách mà lại có thể được nhiều người biết đến. Vfa dường như không đơn giản là việc cóp của người ta lại để làm nên một quyển sách mà công việc ấy mang ý nghĩa lớn lao đó là gìn giữ những giá trị tinh hoa văn hóa thơ ca để giữ gìn nền văn hiến dân tộc. Chỉ có thế thì người ta mới biết đến chứ. Và có thể khẳng định rằng chính ở Hoàng Đức Lương và tác phẩm trích diễm thi tập thể hiện rõ điều đó.

Tác phẩm “Trích diễm thi tập” đã được xem là một trong những công trình sưu tầm tác phẩm văn thơ của trí thức Việt Nam. Co thể nói rằng chính tuyển tập này bao gồm thơ của các nhà thơ từ đời trần thế kỉ XV đời Lê . Và có thể nói rằng việc biên soạn Trích diễm thi tập nằm trong trào lưu phục hưng dân tộc, phục hưng văn hóa của các nhà văn hóa nước ta ở thế kỉ XV.

Bài “Tựa của trích diễm thi tập” đã được Hoàng Đức Lương nêu rõ nhưng quan điểm của mình và lý do biên soạn sách. Có lẽ chính vì thế mà hiểu hơn được ở con người này những đức tính tốt đẹp dường như cũng đã đại diện cho phẩm chất con người Việt Nam.

Trước hết đó chính là nguyên nhân chủ quan, tác giả nêu lên bốn nguyên nhân lý do khiến cho thơ ca không được lưu truyền.

Và điều thứ nhất là nguyên nhân ít người am hiểu. Và dường như cũng chỉ có thi sĩ nhà thơ mới thấy được cái hay trong thi ca của họ mà thôi. Đồng thời qua đó ta như thấy được cả những cái đẹp cũng chỉ có những người nhà thơ mới thấy được chính vì thế mà thơ ca không được lưu truyền. Và cũng bởi vì nếu như đã không ai hiểu chỉ có những nhà thơ mới hiểu thì làm sao có thể truyền lưu được. Có lẽ rằng chính cái hay của thơ phải được cảm nhận bằng một tâm hồn đồng điệu với cuộc sống để rồi qua những câu thơ ấy ta thấy được những cái hay của bài thơ. Thế mà từ trước đến nay nhân dân ta không thể hiểu được thì làm sao có thể thích thơ mà lưu truyền nó cho được.

Phan tich bai trich diem thi tap hoang duc luong

Thứ hai đáng nói ở đây là người có học thì bận rộn trong quan trường và khoa cử cho nên ít có thời gian dành cho thơ ca. Và dường như chính tác giả gọi đây là “danh sĩ bận rộn”. Thời xưa ở chốn quan trường cũng giống như ngày nay đi thi đại học vậy. Và cũng bởi nếu như ngày nay mong muốn có bằng cấp để thoát nghèo thì ngày xưa cũng lao vào quan trường để được hưởng cuộc sống tốt đẹp. Thế nhưng ta như có thể thấy được những kì thi xưa thì lại ngặt nghèo hơn bây giờ. Tất cả những người đi thi thì dường như chỉ được chọn một người duy nhất. Chính vì thế mà quan trường lag một chốn được hiện lên thật sự rất khó khăn, sĩ tử bận thì sẽ không thể nào bận tâm đến thơ ca được.

Thứ ba có thể nói ở đây chính là có người quan tâm về thơ ca nhưng lại không đủ năng lượng và kiên trì. Đây có thể nói là nguyên nhân “thiếu người tâm huyết”. Sự tâm huyết đối với một người làm nghề thơ ca hay là một người biên soạn là một yếu tố quyết định rất lớn cho nên thiếu tâm huyết kiên trì thì làm sao có thể hiểu được cái hay cái đẹp của thơ ca.

Thứ tư không thể bỏ qua chính là triều đình chưa quan tâm và nguyên nhân này tác giả đặt tên là “chưa có lệnh vua”. Có lẽ rằng chính triều đình khi ấy cũng bận lo triều chính và cuộc sống của nhân dân cho nên dường như lại không quan tâm đến thơ ca nhiều. Có thể thấy được các bậc minh quân cũng phần lớn là quan tâm đến sự bảo vệ và xây dựng quốc gia là chính.

Không những thế , ta như cũng thấy được việc thất truyền thơ ca còn do nguyên nhân khách quan mà chủ yếu ở đây là thời gian và bom đạn. Chúng ta dường như cũng không thể nào biết được những sức hủy diệt của chiến tranh như không chỉ là chết người mà nó còn mang đi cả những thơ ca nữa. Thời gian trôi đi cũng như đã làm cho thơ ca bị mai một đi không còn ai nhớ đến bài thơ đó nữa.

Khi sang đến đoạn tiếp theo Hoàng Đức Lương cũng như đã thể hiện những động cơ thôi thúc ông làm nên việc biên soạn của ông. Động lực ấy chính là do thơ ca Việt nam không có những sách vở tra cứu. Và cũng chính vì vậy lại nếu như Hoàng Đức Lượng lại muốn làm thơ thì phải dựa vào thơ Đườn. Và cũng chính vì thế mà ông ý thức được việc sưu tầm. Không những thế mà dường như lại còn xuất phát từ những nhu cầu bức thiết nhất trong việc gìn giữ những văn hiến của dân tộc. Có thể nói rằng những việc làm của ông là hết sức lớn lao nó mang tầm vóc của một dân tộc với nền văn hiến cần được gìn giữ phát huy.

Tiếp đến Hoàng Đức Lượngcũng đã thật tinh tế khi ông đã bày tỏ những khó khăn trong việc sưu tầm biên soạn lại thơ ca của ông cha. Và cũng nhờ chính từ những khó khăn ấy mà ông thể hiện được những động lực để cho ông vượt qua những khó khăn ấy. Có thể nói rằng chính những niềm động lực ấy chính là niềm tự hào tự tôn về những giá trị của dân tộc. Đồng thời nó như đã còn là ý thức trách nhiệm của cá nhân tác giả về giữ gìn bảo vệ những văn hóa. Và cũng từ chính những ý thức độc lập tự cường của ông trong việc biên soạn sưu tầm.

Và dường như không những thế ông còn nêu lên những ý kiến giống mình như Nguyễn Trãi trong bình ngô đại cáo có viết:

“Như nước Đại Việt ta từ trước

Vốn xưng nền văn hiến đã lâu”

Có thể thấy sựu chính nguyên nhân ấy đã khiến cho chúng ta nhớ ta biết được những tâm tư của tác giải Hoàng Đức Lương với những người xưa. Họ đường như cũng đã đều ý thức được việc gìn giữ văn hiến dân tộc.

Như vậy Hoàng Đức Lượng cũng như đã thể hiện được tầm quan trọng của việc sưu tầm những bài thơ của ông cha ta. Và có thể thấy được nguyên nhân thất truyền có cả những chủ quan và khách quan. Và “Trích diễm thi tập” cũng như đã thể hiện được tâm huyết của những người như Hoàng Đức Lượng về việc gìn giữ văn hóa dân tộc.