Home / Văn mẫu THPT / Văn lớp 10 / Cảm nghĩ của em về ông nội kính yêu- Văn 10

Cảm nghĩ của em về ông nội kính yêu- Văn 10

Đề bài: Cảm nghĩ của em về ông nội kính yêu.

 Khi nói về người thân thì đôi mắt tôi như cứ rưng rưng, tôi rất nhơ ông nội, ông tôi đã mất được hai năm nhưng dường như tình cảm hay những lời dạy của ông dành cho tôi mà tôi cứ ngỡ như vẫn còn nguyên vẹn vậy. Và tôi luôn vẫn rất kính trọng và yêu quý ông.

Nhưng thôi, khi mà nhắc những câu chuyện về ông, không nên nói đến những nỗi buồn nữa bởi vì nhắc đến ông chính là như việc nhắc đến một tấm gương sáng ngời về nghị lực, Đó chính là sự ý chí vượt lên trên khó khăn và thêm vào đó là một tài năng và những phẩm chất tuyệt vời.

Có lẽ rằng chính cuộc đời ông luôn gặp nhiều khó khăn, bất trắc, nhiều trở ngại to lớn nhưng dường như là không gì có thể ngăn cản ông vượt lên. Khi mà lên bốn tuổi, đây là cái tuổi mà con người ta mới bập bẹ nói, và lững chững tập đi, ông đã không còn bố nữa, tôi được ông tôi kể chuyện cho tôi nghe về cuộc đời của ông. Và vài năm sau,  mẹ ông cũng ra đi và nằm lại nơi nào ông cũng không biết. Người ta nói:

“Mồ côi cha ăn cơm với cá

Mồ côi má lót lá mà nằm”

Ông lớn lên trong sự thiếu đi tình thương của người cha những ông vẫn luôn luôn cố gắng vươn lên trong cuộc sống. Ông luôn giúp đỡ những người xung quanh, có lẽ chính vì vậy mà hàng xóm luôn yêu quý ông. Khi tôi bị mắc lỗi sai thì ông luôn ân cần chỉ cho tôi những điều sai và không được để tái phạm nữa.

Cam nghi ve ong noi cua em

Tôi vẫn nhơ y nguyên hình ảnh của ông. Ông tôi dáng người nhỏ nhỏ, nhưng cũng rất cao. Khuôn mặt đã đầy những vết nhăn, khi ông cười thì những vết nhăn như cứ xô vào nhau nhưng lại có một sự ấm áp lạ kỳ. Đặc biệt hơn trên khuôn mặt ông đôi mắt đã không còn sáng như trước nữa nhưng tôi vẫn thấy được sự tinh nhanh trong đó. Ánh mắt như thật gần gũi, như thật hiền từ, nói như nào nhỉ, ánh mắt của ông nhìn cũng giống với ánh mắt của Bác Hồ vậy. Ông rất hiền và yêu quý các cháu. Khi đi đâu về mà có cháu lên chơi là ông cũng mua quà cho chúng tôi, đó chỉ là mấy cái kẹo, gói bim bim, nhưng nó lại thể hiện được biết bao ân tình của người ông thân yêu.

Trong gia đình khi có chuyện thì tôi thấy ông luôn là người chỉ ra những điểm tốt xấu cho các con, để cho các con thấy được điều hay lẽ dở để nhìn nhận ra được tốt xấu. Không chỉ bố tôi mà các bác cũng rất lươn quý trọng ông. Khi có những chuyện lớn nhỏ gì trong nhà không ai bảo ai cũng luôn hỏi ý kiến của ông. Mặc dù kết quả vẫn là ông luôn tôn trọng quyết định của mọi người khi nó đã hợp lý.

Đối với con cháu, người thân ông luôn là một chuẩn mực về đạo đức. Ông tôi là một người lính vào sinh ra tử trên chiến trường, có lẽ chính bởi vậy tôi được nghe những câu chuyện trên chiến trường của ông. Những trận đấu ác liệt khi mà sự sống và cái chết cận kề thì ta mới biết được sự hi sinh của họ. Và mỗi lần ông kể chuyện chiến tranh như không giấu nổi xúc động ông cũng đã nghẹn ngào nhất là khi kể về người anh em cũng chiến đấu như ông nhưng không may đã hi sinh vì bom đạn.

Những bài học ông dạy tôi như sẽ còn luôn luôn khắc ghi trong lòng. Đó là bài học về sự ứng xử, bài học về sự khoan dung và cả những bài học về sự biết ơn và cố gắng trong cuộc sống. Hình ảnh ông sẽ luôn khắc ghi và hứa sẽ học thật tốt để xứng đáng là cháu nội của ông.