Home / Văn mẫu THPT / Văn lớp 10 / Cảm nhận của em trước những chuyển biến của trời đất lúc sang thu- Văn 10

Cảm nhận của em trước những chuyển biến của trời đất lúc sang thu- Văn 10

Cảm nhận của em trước những chuyển biến của trời đất lúc sang thu

Trong bốn mùa Xuân-Hạ-Thu-Đông có lẽ màu thu là một mùa mang cho con người biết bao những cảm xúc, biết bao những sự suy tư về cuố đời. Không khí màu thu như se se lạnh làm cho lòng người cứ như thêm vương vấn. Những thời khắc sang thu nó dường như chưa được rõ rệt những cũng không phải là không nhận được ra.

Có thể thấy được thu sang thật là dịu nhẹ khi bỗng một ngày ai đó nhận ra, bầu trời dường như trong hơn, cao và xanh hơn. Có lẽ rằng chính cái nắng rát bỏng, đổ lửa của mùa hè đã dịu bớt đi nhiều lắm. Và cả cái bên kia, như lại vài đốm lửa thoắt ẩn hiện giữa nền lá xanh sẫm của những bác phượng già. Và phải chăng chính cây phượng đã chắt chiu bao nhiêu gió, bao nhiêu nắng, và biết bao nhiêu mưa của hạ để chưng lọc nên tất cả đó chính là những bông phượng rực đỏ cuối mùa ấy mà tạm biệt hạ và để đón thu sang? Có thể nói rằng dọc theo hai dãy phố, sắc bằng lăng cũng đã nhạt màu. Nó dường như cũng không còn ngăn ngắt tím đến nao lòng nữa. Và ta như thấy được rằng chính con sông trước nhà không còn cuộn lên ngầu đỏ. Dòng sông lúc này đây cũng đã trở nên dịu dàng, e ấp như cô bé tuổi mười lăm. Ta như thấy được ất cả giăng giăng xung quanh ngôi nhà quen thuộc một không khí êm êm, dịu mát, như lại thật mềm mại, dường như cũng đã khiến ta mỗi khi thức dậy đều mang một cảm giác bâng khuâng.

Cam-nhan-cua-em-truoc-nhung-bien-chuyen-cua-troi-dat-sang-thu

Và ta như thấy được mới mấy hôm trước đây thôi ai cũng ngại ra đường vì nắng gắt, vì chính những cơn mưa rào như đã thật bất chợt ập xuống không báo trước bao giờ, vì sấm chớp thình lình, nhưng dường như hôm nay ta lại thèm được thong dong đạp xe dưới những hàng cây tán rộng. Ta như cũng đã được bắt gặp những cô bé, cậu bé ngồi sau lưng mẹ xúng xính, như lại thật hân hoan. À, đó chẳng phải là mùa thu đến thì đó cũng chính là ngày tựu trường hay sao?

Khi mùa thu đến, dường như ai ai cũng gượng nhẹ hơn. Và có thể thấy chính cái nhịp sống chùng chình hơn, nó dường như cũng đã không còn quá ồn ào, hối hả. Ta cũng như đã thấy được những công sở, những ngôi trường sau lúc tan ca lặng ngắt, trầm tư. Vẫn còn đó là những bến đò, những bờ sông, buổi chiều cũng bắt đầu hoang vắng. Thời tiết trời chiều hơi se lạnh. Phải chăng cũng chính vì thế mà mọi người chỉ mong sớm quây quần và cũng như đã ấm cúng bên bữa cơm chiều. Và có thể thấy được chính một thoáng bâng khuâng, tôi nhớ tới lời cha dặn đó chính  thời gian chảy trôi, mọi sự cũng đổi thay, cuộc sống sẽ có thêm ngã rẽ, hãy tự tìm lấy hạnh phúc cho mình. Tôi lúc này đây cũng như đã rất vẫn băn khoăn “thế nào là hạnh phúc”. Chợt như đó tôi đã như nhìn sang bên kia con phố, một cụ dừng đẩy xe lăn, và cụ đã lấy ra chiếc ghế con, ngồi xuống ngay bên cạnh. Ông đang nghiêng đầu về phía bà. Bà đã như giở quyển sách khá dầy, giấy màu nâu xỉn, và đang chậm rãi đọc và ông lim dim mắt lắng nghe. Và bất giác tôi bỗng hiểu thế nào là hạnh phúc. Và phải chăng rằng hạnh phúc ấy là khi ta được mãi bình yên bên những người yêu quý. Hạnh phúc thật là những sự giản đơn và bình dị thế thôi.

Trời đất chuyển mùa, thì dường như chính lòng ta cũng nao nao bao nhiêu cảm xúc. Ta nhớ nhung, nuối tiếc, ta hí hửng, vui tươi… Ta cũng như đã thấy mình mỗi ngày thêm mỗi lớn hơn và như đã thấy mình phải sống sao cho có ý nghĩ hơn với bước đi của nhịp thời gian.