Home / Văn mẫu THPT / Văn lớp 10 / Em hãy hóa thân vào con chim để miêu tả con chim bị nhốt trong lồng-Văn 10

Em hãy hóa thân vào con chim để miêu tả con chim bị nhốt trong lồng-Văn 10

Đề bài: Em hãy hóa thân vào con chim để miêu tả con chim bị nhốt trong lồng.

Tôi là một con chim Họa Mi, có lẽ không phải giới thiệu nhiều mà các bạn đã có thể biết được tài năng của tôi là gì. Đúng vậy, tôi là loài chim hót rất hay, tôi may mắn được mẹ tạo hóa ban tặng cho tôi tiếng hót trong trẻo đó. Nhưng vào một hôm điều không may đã đến với tôi. Tôi sẽ kể cho các bạn biết điều không may đó là gì nhé!

Hôm ấy, khi mà tôi đang bay kiếm ăn ở cây bưởi góc sân nhà lão tôi không biết tên. Nhưng chỉ biết rằng ở nhà lão có nhiều hoa lắm, có nhiều cây ăn quả nữa chính vì thế mà tôi hay bay tới để bắt sâu ăn, đồng thời cũng là để làm cho lũ sâu không phá hoại cây cối được.

Và theo thói quen cũ, tôi như bay chuyền từ chỗ này sang chỗ khác trong vòm lá bưởi, tôi như đã nghiêng ngó tìm sâu. Và dường như chính đôi chân tôi vẫn nhảy liên liến. Tôi đã tóm gọn mấy tên sâu róm xấu xí và dữ tợn. Và cũng thế mà dường như đó chính là hết đời lũ phá hại, và tôi vui mừng lắm. Bỗng nhiên tôi thấy được cái gì rất lạ treo trên cành cây cao kia, giữa vòm lá xanh tôi thấy lát chuối chín vàng, thơm nức. Tôi thích quá bay vào toan ăn. Nhưng thật không ngờ bỗng tách một miếng, tôi hốt hoảng quay ra thì cửa chuồng đã sập xuống. Tôi đã bị mắc bẫy và khi biết được thì lại quá muộn rồi.

Em hay hoa than vao con chim bi nhot trong long

Nhưng lại thật không biết từ đâu, hai cậu bé xuất hiện. Một cậu leo thoăn thoắt lên cây bưởi, miệng reo to mà rằng “Thắng ơi! Chim vào bẫy rồi này! Nó chính là một con Họa Mi đẹp lắm này ơi!”. Cậu bé tên Thắng như cũng đứng dưới sốt ruột giục mãi “Mang xuống đây, nhanh lên đi! Nhớ gài chặt cửa chuồng kẻo nó bay ra mất đấy! Tớ sẽ nhốt nó vào cái chuồng mới mua hôm qua rồi treo ở trước hiên. Hai đứa chúng mình cùng chơi nhé!”. Tôi lúc này như thật hoảng hốt, đập cánh loạn xạ hòng thoát thân, nhưng không thể.

Tôi đã được chuyển sang chiếc chuồng khá rộng và đẹp làm bằng nan trúc. Trong chuồng cậu bé đã để sẵn lọ nước và nửa trái chuốt tiêu bóc sẵn. Và dường như trong lúc nayyf thì tôi còn lòng dạ nào mà ăn với uống bây giờ? Tôi sợ hãi, lo lắng. Trái tim nhỏ bé cứ đập thình thịch trong lồng ngực. Và dường như tôi cũng không biết đến bao giờ tôi mới được trở về tổ ấm của mình nữa? Tối nay, khi mà không thấy tôi, chắc bố mẹ, anh chị tôi sẽ cuống lên mà cũng đã chia nhau đi tìm. Họ làm sao biết được là tôi đã bị bắt nhốt ở đây chứ, thật là buồn biết bao nhiêu.

Hôm đó trời tối rất nhanh. Hai cậu bé như cũng đã đi ngủ và không còn quấy rầy tôi nữa. Có lẽ rằng chỉ còn mình tôi lúc này trong chiếc chuồng trống trải, nó cũng như thật lạnh lẽo mà thôi. Tôi buồn lắm, lạnh lắm như đã đứng co ro, như xù lông ra và rụt cổ vào để có thể tự giữ hơi ấm nhưng vẫn thấy rất rét. Và loài chim chúng tôi lại như ưa cuộc sống tự do, ưa chính cuộc sống bay nhảy giữa trời cao đất rộng, không thể chịu được cảnh tù túng thế này. Mặc dù ở đây cũng chẳng thiếu đồ ăn thức uống ngon cho tôi, có săn như thế này thì tôi sẽ không khó nhọc bay đi tìm thức ăn, nhưng tôi vẫn thật buồn biết bao nhiêu khi mất đi cuộc sống tự do. Tôi như không buồn hót nữa.

Dường như cái đem đầu tiên xa tổ ấm, tôi có cảm giác thời gian trôi đi chậm làm sao. Trời tối nhanh mà sao mãi trời mới sáng. Lúc này tôi như đã đưa mắt buồn rầu nhìn xung quanh. Và dường như ở mọi vật vẫn như cũ. Nhưng tôi thì đã mất tự do, tôi ao ước có một ngày tôi sẽ trở lại với cuộc sống trước kia của tôi.