Home / Văn mẫu THPT / Văn lớp 10 / Em hãy hóa thân vào con chim để miêu tả con chim bị nhốt trong lồng – văn lớp 11

Em hãy hóa thân vào con chim để miêu tả con chim bị nhốt trong lồng – văn lớp 11

Loading...

Đề bài: Em hãy hóa thân vào con chim để miêu tả con chim bị nhốt trong lồng

Bài làm

    Mặt trời lên cao, tôi thức dậy và bắt đầu cho chuyến đi kiếm ăn ngày hôm nay. Hôm nay tôi ghé thăm một khu vườn mới. Khu vườn khá rộng, tôi chuyền từ cành này sang cành khác để tìm sâu. Những con sâu hung dữ đến mấy cũng bị tôi tóm gọn. Bất chợt, tôi thấy đằng xa có một con sâu lớn đang loay hoay ăn một búp non. Tôi bay nhanh đến cành cây nhưng không may tôi đâm sầm vào một cành cây khác rồi rơi tự do bất tỉnh.

hoa-than-vao-con-chim-de-mieu-ta-con-chim-bi-nhot-trong-long
Em hãy hóa thân vào con chim để miêu tả con chim bị nhốt trong lồng

Mở mắt ra tôi đã nằm trong một chiếc lồng nhỏ, khá mới treo ở mái hiên nhà trước phòng một cậu bé. Chiếc lồng có những khung sắt rào quanh được sơn trắng. Có một thanh ngang giả cành cây, tôi đoán cho tôi đứng trên đó. Có lọ đựng thức ăn và nước uống đầy đủ. Ráo mắt nhìn quanh, tôi nghe được cậu bé kia đã nhặt được tôi ngoài vườn và mang vào có ý định nuôi tôi. Cậu bé rất thích thú nhưng tôi lại cảm thấy buồn. Thấy tôi tỉnh dậy, cậu bé vui mừng nhảy cẫng lên, cậu mở lồng bỏ vào rất nhiều sâu vào cốc thức ăn. Nhưng tôi lại chẳng có tâm trạng ăn gì cả.

Tôi nhớ những góc vườn mình đã ghé qua. Nhớ những chùm nhãn nặng trĩu. Nhớ mùi hoa xoan thơm nồng. Có lẽ giờ này các bạn của tôi đang vui đùa ngoài kia. Tôi ước mình có thể trở lại những chuyến đi trên nền trời xanh ngắt. Bay qua những ruộng lúa bát ngát, lũy tre xanh ngắt. Ước gì được gặp bạn chim sâu xinh đẹp tôi đã từng gặp ở bờ ao. Nhớ dáng hình chị cò ngoài đồng lặn lội mò tôm, mò tép khi chiều tà. Tất cả chỉ là nỗi nhớ nhung. Bây giờ tôi đâu còn tự do nữa.

Hằng ngày, tôi ở trong không gian chật hẹp, quang quẩn trong chiếc lồng bé nhỏ. Sáng thức dậy được cậu chủ cho ăn rồi cậu đi học mất, buổi trưa và buổi tối cũng thế. Nhìn những cảnh vật quen thuộc làm tôi buồn hiu hắt. Đồ ăn thức uống đầy đủ nhưng tôi không thể nào vui được. Mặc dù rất cảm ơn cậu chủ đã cho tôi ăn uống, nhưng tôi chỉ mong một ngày nào đó cậu nhận ra điều tôi đang suy nghĩ để thả tôi về tự do, đóng những bạn chim muốn ở lại cạnh con người để làm bạn với cậu.

Tự do thật quý giá biết bao.

 

Loading...