Home / Văn mẫu tiểu học / Văn lớp 5 / Em hãy kể lại câu chuyện mà em đã trải qua có nội dung như câu tục ngữ:“Có công mài sắt có ngày nên kim” – văn lớp 5

Em hãy kể lại câu chuyện mà em đã trải qua có nội dung như câu tục ngữ:“Có công mài sắt có ngày nên kim” – văn lớp 5

Loading...

Đề bài : Em hãy kể lại câu chuyện mà em đã trải qua có nội dung như câu tục ngữ:“Có công mài sắt có ngày nên kim” – văn lớp 5 

Bài làm

Em hãy kể lại câu chuyện mà em đã trải qua có nội dung như câu tục ngữ:“Có công mài sắt có ngày nên kim” – văn lớp 5

Người xưa nói :” Có công mài sắt, có ngày nên kim”. Thiệt đúng là như vậy, em đã được mẹ kể nhiều câu chuyện về những tấm gương vượt khó trong cuộc sống. Có những người vì bị tai biến mà không thể đi lại nhưng do họ cố gắng tập luyện ngày đêm cuối cùng họ đã đi lại được mà không cần xe lăn. Dù được nghe kể như vậy nhưng em chưa tưởng tượng nếu mình trong hoàn cảnh đó thì mình sẽ làm như thế nào. Nhưng đến năm em lớp 3 đã có điều bất ngờ ập đến. Đó là lần em cùng bố mẹ và em đi du lịch biển ở Hải Phòng. Nhà em dung ô tô riêng để đi lại. Thật không may mắn, trên đường trở về ở Hà Nội xe của gia đình em bị một xe tải đâm vào do chú lái xe có sử dụng rượu. Hai mẹ con em chỉ bị thương nhẹ nhưng còn bố em thì bị rất nặng. Bố bị xuất huyết não và phải cấp cứu gần 10 tiếng đồng hồ. Cả gia đình em vô cùng lo sợ, đến khi thấy bác sĩ bước ra khỏi cánh cửa phòng mổ. Mẹ em lao đến và khẩn thiết hỏi về bố. Bác sĩ nói bố đã được cứu nhưng có thể sẽ bị liệt hai chân vĩnh viễn. Mẹ gần như gục ngã, em cũng òa khóc theo. Nhưng những hôm sau khi chăm sóc bố ở bệnh viện mẹ không hề tỏ ra yếu đuối, mẹ vẫn luôn mỉm cười để như động viên tinh thần bố. Lúc đầu, bố chán nản, hay cáu gắt, bố thấy mình vô dụng. Tuy nhiên, sau những lời an ủi, khích lệ của mẹ, bố đã có ý muốn đi tập vật lý trị liệu. Ban đầu, khi đến phòng tập, bố rất đau đớn, thâm chí còn không thể ngồi mà lết được hai chân đi. Đã có lúc em thấy cả nước mắt của bố lăn dài trên má, nhưng bố vẫn nghiến chặt răng lại, dùng hết sức lực để đi tiếp. Ngày ngày qua đi, không một hôm nào bố bỏ tập. Sau 4 tháng bố có thể bước đi bằng hai cái nạng, nhìn những bước đi tập tễnh của bố mà em mừng lắm. Sau 2 năm, bố đã có thể đi lại mà không dùng nạng, tuy không thể chạy nhảy như trước đây, nhưng việc bố có thể đi lại đã là niềm hạnh phúc vô bờ bến của gia đình rồi. Thay vì sống cuộc đời trên chiếc xe lăn, bố vẫn có thể sử dụng đôi chân vốn có của mình. Trải qua sự việc ấy, em mới thấy mình trưởng thành hơn. Là con trai của bố, em sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Loading...