Home / Văn mẫu THCS / Văn lớp 9 / Kể một lần trót xem trộm nhật kí của bạn – văn lớp 9

Kể một lần trót xem trộm nhật kí của bạn – văn lớp 9

Đề bài: Kể một lần trót xem trộm nhật kí của bạn 

Bài làm

   Trong chúng ta, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ trong cuộc sống. Đó có thể là kỉ niệm vui, buồn hoặc là một bài học. Em có có một kỉ niệm đó là lần đọc trộm nhật kí của Minh. Một kỉ niệm rất đáng lưu giữ.

ke-mot-lan-trot-xem-trom-nhat-ki-cua-ban
Kể một lần trót xem trộm nhật kí của bạn

Minh là bạn thân của em từ hồi lớp 6. Em và Minh ngồi cùng bàn sau đó chở nên thân thiết, chuyện gì cũng chia sẻ với nhau. Chúng em cũng hay đến nhà em chơi, cùng nhau ôn bài. Lần đầu tiên em đến nhà Minh cũng là hôm câu chuyện đáng buồn xảy ra. Nhà Minh cách trường khá xa, đó là lí do tại sao bọn em chỉ hay đến nhà em. Phòng của Minh thật tuyệt vời. Phòng của ấy hàng trăm quyển sách xếp hết một tủ sách to như trong thư viện. Chắc chắn đó là lí do vì sao Minh lại học giỏi và biết nhiều đến thế. Minh vui vẻ bảo em ở trong đây thoải mái đọc sách, cậu ấy ra ngoài pha trà sữa và cắt hoa quả. Nói xong Minh đi mất. Em đi từng giá sách một, rất nhiều sách từ những quyển đã cũ mèm cho đến quyển mới cóng chưa mở ra lần nào. Bất chợt em chú ý ngay đến quyển sổ được chép tay. Em tò mò rút ra, hóa ra đó là nhật kí của Minh. Em cũng nghe qua là Minh viết nhật kí. Em nhét sổ lại chỗ cũ nhưng lại dồn dập trong mình câu hỏi, tại sao lâu nay Minh hay về trước mà không hề  đợi em như mọi lần. Câu hỏi đó làm em tò mò quyển nhật kí của Minh. Bất giác em mở quyển sổ mà mình đã vừa cất đi. Mở ra trang đầu tiên em đã run bần bật, không mở nổi mắt để đọc. Em gấp vội quyển sổ để đặt lại chỗ cũ nhưng không kịp rồi. Minh đang đứng nhìn em từ cửa phòng. Em sợ hãi nhìn Minh, bỗng nhiên cả hai đứa đều có những giọt nước mắt lăn dài trên má.

Em vội bước ra khỏi căn phòng của Minh mở cửa chạy về, không dám nhìn mặt cậu ấy. Em khóc suốt quãng đường đi về nhà. Em rất hối hận vì bản thân làm điều sai trái với Minh. Lòng em nặng trĩu, xấu hổ không dám nói chuyện với Minh suốt ngày hôm đó. Ngày hôm sau em bần thần nhìn chiếc điện thoại. Em suy nghĩ rất nhiều rồi rút hết can đảm nhắn tin cho Minh rằng xin lỗi cậu ấy và thú nhận chưa đọc được gì trong quyển nhật kí ấy. Minh nhắn tin vỏn vẹn mấy chữ “ quán trà sữa Sky”. Quán trà sữa ấy là địa điểm mà chúng em hay cùng nhau tụ tập học nhóm . Em vội vàng rút xe đạp chạy đến đấy thì Minh đã ngồi chờ từ lâu. Em không dám nhìn vào mặt Minh, lí nhí xin lỗi và giải thích tại sao Minh bấy lâu nay lại cứ về trước một mình. Khác với suy nghĩ Minh sẽ nổi giận. Minh cười và đưa cho em một món quà. Minh nói chuyện vừa rồi chẳng có gì to tát cả và Minh về sớm để tự tay chuẩn bị món quà sinh nhật cho em vào mấy ngày nữa. Em bất ngờ òa khóc, vừa vui mừng vừa xấu hổ.

Sau lần đó, tình bạn của bọn em trở nên thắm thiết hơn. Em thấy rằng mọi chuyện trong cuộc sống đều phải thành thực với những người thân yêu của mình nhiều hơn.