Home / Văn mẫu THPT / Văn lớp 10 / Suy nghĩ của em về nhân vật chị Dậu trong đoạn trích “Tức nước vỡ bờ” –văn 10

Suy nghĩ của em về nhân vật chị Dậu trong đoạn trích “Tức nước vỡ bờ” –văn 10

Đề bài: Suy nghĩ của em về nhân vật chị Dậu trong đoạn trích “Tức nước vỡ bờ” của tác giả Ngô Tất Tố.

Nhận thấy rằng văn học giai đoạn 1930 – 1945, đó chính là một sự trào lưu văn học hiện thực phê phán nổi lên.Và Ngô Tất Tố  như đóng góp thêm một tiếng nói chung vào ông trào này bằng sự ra đời tác phẩm “Tắt đèn”. Tác phẩm đặc sắc này  như muốn gửi gắm tới người đọc “bộ mặt thật” của xã hội lúc bấy giờ. Tác phẩm như xoay quanh câu chuyện về nhâ nvật chị Dậu. Chị Dậu được biết đến là một người phụ nữ bị áp bức, bóc lột quá nhiều, điều quan trọng hơn là đằng sau sự nhẫn nhịn chịu đựng của người phụ nữ mỏng manh như yếu ớt đó chính là tinh thần phản kháng vô cùng mạnh mẽ. Và phải khẳng định rằng một trong những đoạn trích thể hiện rõ tinh thần ấy là “Tức nước vỡ bờ”.

Khi mà chị Dậu đã đón chồng trở về nhà sau bao ngày bị bọn quan sai lôi đi đánh đập, hành hạ đến dã man. Lúc đó chị Dậu thậm chí còn không có nổi một hạt gạo để có thể nấu cho chồng bát cháo. Va may mắn sao khi chị đã được người hàng xóm cho vay ít gạo, chị nhanh chóng và vội vã đưa lên nấu, cháo chín, chị cẩn thận ngồi thổi cho nguội rồi lúc đó chị như mới nhẹ nhàng nâng chồng dậy ngồi ăn. Có thể thấy được giữa những lúc khó khăn, đói khổ vây quanh, thì dường như chính người phụ nữ chịu trăm nghìn nỗi thống khổ ấy vẫn yêu thương, chăm sóc chồng hết mực.

Phan tich nhan vat chi dau

Trước đó, cũng chỉ vì không có tiền nộp sưu nên chồng chị Dậu cũng đã bị trói và lôi đi. Dường như là một mình chị thân gái lại phải đi chạy vạy khắp nơi để vay tiền mà không đủ tiền để “chuộc” chồng ra được. Túng quẫn là thế, nghèo khó lại trở lên gấp bội. Và dường như ngay cả đàn chó trong nhà còn chưa mở mắt chị cũng phải mang đi bán. Cũng chính là người mẹ khốn khổ này cũng như đã phải chịu cảnh đau đớn đến cùng cực đến nghẹn ngào khi dằn lòng mình dẫn đứa con gái đầu lòng ngoan hiền mang đi bán. Sao lại có nỗi đau nào hơn nỗi đau đứt ruột đau như cắt khi nghe con van xin “U đừng bán con” . Câu nói đã khiến chị đau lòng nhưng chị vẫn buộc lòng phải làm vậy bởi vì chỉ còn cách này thì  mới có thể cứu được chồng chị ra. Qủa thực thật là đắng cay và chua chat và ngay sau khi phải hy sinh quá nhiều thứ quý giá mới có thể đánh đổi được tự do cho chồng thì lại một lần nữa thì những  bọn tay sai đi thúc thế đã kéo sập đến “quấy nhiễu” nhà chị. Chúng lúc này đã bắt chị phải nộp khoản thuế thân cả cho người em chồng đã mất cách đây được mấy năm. Ta như thấy nỗi đau càng lên gấp bội một bên thì chồng ốm đau thoi thóp, bên kia thì bọn tay sai thúc giục đòi tiền. Và dường như chính người phụ nữ bé nhỏ như đang chơ vơ giữa biển đời chấp chới.

Câu nói không sai  “Con giun xéo lắm cũng quằn” trong trường hợp này ban đầu khi mà chị thấy chúng đến chị nhẫn nhịn van xin, năn nỉ, thế nhưng chúng vẫn nhất quyết không tha. Và tới khi chị Dậu đã thấy tên cai lệ định lôi anh Dậu đi, thì dường như lúc này cái sự phẫn uất, sự tức giận trong con người chị mới trào dâng lên tới đỉnh điểm. Chị Dậu như đã không muốn nhún nhường nữa, không muốn phải chịu cảnh “thấp cổ bé họng” và luôn luôn phải nhất nhất nghe theo mọi yêu cầu của lũ quan lại xấu xa. Chị Dậu lúc đó như đã “găng” lên với giọng điệu đanh thép nói rằng “Chồng tôi đang ốm, ông không được phép hành hạ. Dường như đã mặc cho phản ứng dữ dội của chị thì tất cả bọn tay sai vẫn tiến tới định đánh anh Dậu đau đớn. Và rồi “tức nước vỡ bờ”, chị Dậu như đã chỉ thẳng tay vào mặt chúng với một lời thách thức chúng rằng “Mày trói chồng đi, cho mày xem!”. Và cũng như không dừng lại ở lời nói, chị đánh lại chúng. Người phụ nữ khốn khổ ấy không còn yếu đuối, như còn đang rất sợ hãi như ngày xưa mà thay vào đó. Có lẽ rằng cái giới hạn của sự chịu đựng đã khiến chị Dậu lúc nàu như đã trở nên mạnh mẽ. Và minh chứng cho điều này đó là không một tên tay sai nào có thể đánh lại được, chúng đành lủi thủi bỏ đi.

Ngô Tất Tố dường như cũng đã rất tài tình khi lồng ghép những biến chuyển tâm lý vào trong một nhân vật chỉ trong một đoạn ngắn. Và có thể nhận định rằng không chỉ là những biến chuyển bình thường mà đó còn chính là một sự hỗn đoạn nội tâm của một người phụ nữ nhỏ nhắn những lại phải trải qua quá nhiều biến cố. Tiếc rằng, dường như ý thức đấu tranh đó chỉ đến bột phát chứ không có sự định hướng từ trước nào cả. Và cũng chính bởi thế nên nó sớm lụi tàn như chính cuộc đời chị phải vùng chạy và lao vào màn đêm đen tối.

Đoạn trích đặc sắc và gay gấn “Tức nước vỡ bờ” chính là đoạn trích đặc sắc nhất trong tác phẩm “Tắt đèn”. Nó dường như không chỉ lột tả được hình ảnh người phụ nữ kiên trung hình ảnh người phụ nữ hiền hậu và rất mực yêu chồng, thương con mà lại như còn khiến người đọc hiểu hơn về một xã hội phong kiến thối nát lúc bấy giờ.