Home / Văn mẫu THPT / Văn lớp 12 / Suy nghĩ về câu nói: Một ngày so với một đời người là quá ngắn ngủi, nhưng một đời người lại là do mỗi ngày tạo nên- Văn 12

Suy nghĩ về câu nói: Một ngày so với một đời người là quá ngắn ngủi, nhưng một đời người lại là do mỗi ngày tạo nên- Văn 12

Đề bài: Suy nghĩ của em về câu nói “Một ngày so với một đời người là quá ngắn ngủi, nhưng một đời người lại là do mỗi ngày tạo nên”.

Ca dao Việt Nam từng đã có câucó câu “Đời người chỉ có gang tay/ Những ai ngủ ngày chỉ có một gang” ý muốn nói rằng đời người thật ngắn ngủi, và chúng ta cần phải biết trân quý từng giây phút để tạo dựng niềm vui, hạnh phúc nhất. Có thể nói tuy một ngày thật ngắn so với một đời người, nhưng không biết cần mẫn, nâng niu thời gian từng ngày thì liệu bản thân mỗi chúng ta có thể xây được một tòa nhà mà ai cũng biết nó phải được bắt đầu từ những viên gạch nhỏ bé. Và cũng bởi vậy mà vậy mới có câu nói rằng “Một ngày so với một đời người là quá ngắn, nhưng một đời người lại là do mỗi ngày tạo nên”.

Một câu nói “Không ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông” và Hê-ra-lít đã khóc suốt đời vì những dòng sông trôi đi quá nhanh”.  Những câu nói như minh chứng cho việc đời người thật quá ngắn và thời gian không trở lại bao giờ. Có thể nhận thấy trong nền nhạc hiện đại Việt Nam có ca từ thật hay nói về thời gian đó chính là “Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại” và khi thời gian trôi qua thì cũng không ngoài cảm xúc hối tiếc vì thời gian một đi không trở lại và hàm ý nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng từng khoảnh khắc cùa đời người.  Câu “Vạn thế sư biểu” trong lịch sử Trung Hoa là Khổng Tử cũng dường như đã ước mong được sống thêm 5 năm nữa để khống phải mình cao tuổi thọ, mà để hoàn thành được những công việc nghiên cứu Kinh Dịch – một cuốn danh gia sách quý trong Ngũ kinh. Vậy, khi chúng ta biết quý trọng thời gian để chúng ta làm những việc có ích cho mình, cho đời. Và nhà thơ Xuân Diệu từng sống một kiếp người bằng tình yêu tận hiến cho cuộc đời với quan niệm táo bạo “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt/ Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”. Dường như ta thấy ở chính con người vẫn thường mang tâm lí để dành việc hôm sau làm một thể cuối cùng như cũng đã thường rơi vào chểnh mảng và thời gian trôi qua lúc nào không biết. Và có thể nói điều còn lại là công việc ngổn ngang làm không xuể, rồi cuối cùng là nhận lấy thất bại triền miên. Dường như là người học trò thường mang tâm lí bài còn ít từ từ rồi học cũng chưa muộn. Và thế rồi bài những vở tấp nập, thời gian cứ như thêm cạn dần nên đi đến sa sút trong học tập. Vấn đề thất bại đó là chủ quan, và lại không biết quý trọng thời gian để kịp thời: giờ nào việc đó.

mot ngay so voi doi nguoi la qua ngan ngui nhung doi nguoi lai duoc tao len tu nhung ngay do

Thời gian được biết đến chính là thứ không mùi, không vị, và dường như lại không hình dáng nhưng ngược lại nó có tác dụng thật rõ ràng lên đời người. Có thể là từng ngày gặp nhau, khó nhận ra nhau đã “già đi” nhưng vàì chục năm xa cách, ta sẽ nhận ra dấu “chân chìm” trên khoé mắt bạn. Đó còn là những nụ cười bạn kém tươi rồi; đôi mắt chẳng còn long lanh nữa,… Đó còn chính là do những tác động  thời gian. Người Trung Hoa xưa cũng đã từng có thời khóa biểu cho đời người ràng: “Tam thập nhi lập, Tứ thạp bất hoặc…” nghĩa là đến năm 30 tuổi phải lập được sự nghiệp và khi đến 40 tuổi là phải chín chắn, ít phạm sai lầm. Tại sao hôm nay ta có thể đọc vanh vách vài chục cuốn sách rồi, và thậm chí là đọc bằng ngôn ngữ nước ngoài. Lý do là bởi vì từng ngày từng giờ từ bé thơ đã đã đánh vần từng con chữ. Để rồi qua biết bao nhiêu ngày và cho đến bây giờ ta mới có cái vốn liếng ngôn ngữ ấy! Và tại sao ngày chập chững đến trường, ta chưa từng biết con số là gì. Vậy mà ta bắt đầu biết làm toán công, toán trừ, toán nhân, toán chia,… Cao hơn nữa chính là việc ta biết khảo sát hàm số, trong số đó còn vượt lên thành những nhà toán học, dường như các nhà khoa học cũng như đã mang biết bao lợi ích cho nhân sinh. Và đó không gì khác chính là những tấm gương biết quý trọng thời gian; biết bắt đầu từ những đơn vị thời gian nhỏ nhất để tích luỹ vốn sống; biết quý trọng đời sống con người. Như đã viết, đoán biết ý thức thời gian là vô tận, mà đời người thì hữu hạn nên không tận dụng tối đa thời gian để học tập, nghiên cứu với mục đích cao đẹp là cống hiến cho đời. Và yếu tố cơ hội sẽ không bao giờ đến với kẻ bất tài vô dụng, vậy người cố tài do đâu mà ra? Đó còn chính là do họ cần cù, siêng năng từng ngày, từng giờ lao động học tập nghiêm túc. Có thể nói trong thời nào cũng vậy, dường như vẫn có những kẻ lười biếng, sống hoài sống phí, chẳng ý thức được thời gian là vô cùng quý giá. Và như để rồi họ sống cả đời mà chẳng làm được gì. Và ở họ, nếu không là kẻ hư hỏng, thì cũng sống kiếp “đời thừa” và thành gánh nặng cho gia đình và xã hội ngày nay. Và dường như những người như vậy, sẽ khó mà hoàn thiện được nhân cách.

Con người ta khi được sinh ra làm người là một điều may mắn đến diệu kì. Hãy sống sao cho khỏi phải “xót xa ân hận”  cũng chỉ vì một đời mình từng sống quá đỗi vô ích. Hàng ngày, còn có biết bao những người hối hả chạy đua với thời gian, chính vì vậy hãy biết sử dụng hợp lý thời gian của một ngày để tạo cho chính cuộc sống của bạn bền vững hơn.