Home / Văn mẫu THCS / Văn lớp 9 / Tóm tắt truyện “Người con gái Nam Xương”- Văn 9

Tóm tắt truyện “Người con gái Nam Xương”- Văn 9

Đề bài: Em hãy tóm tắt truyện “Người con gái Nam Xương”.

“Người con gái Nam Xương” là một truyện kể về người con gái Nam Xương, có tên là Vũ Thị Thiết. Và ở nàng là người có dung hạnh vẹn toàn, chồng của nàng tên là Trương Sinh có tính tình hay ghen và gia trưởng. Và khi mà Vũ Nương sắp đến kì sinh nở thì chồng bị gọi đi lính.

Khi ở nhà Vũ Nương sinh con và nàng luôn luôn chăm nom mẹ chồng rất mực chu đáo. Và cũng chỉ vì nhớ thương con trai –Trương Sinh mẹ chồng nàng ngày càng ốm nặng rồi mất. Lúc đó nàng như một tay lo tang ma chu đáo như với cha mẹ đẻ mình và một tay nuôi con khôn lớn. Và cũng chỉ để đỡ nhớ chồng, nàng hay đùa với con bằng cách là nàng chỉ cái bóng của mình lên vách và nói với con đó là cha Đản.

tom tat bai chuyen nguoi con gai nam xuong

Và khi từ chiến trường trở về, Trương Sinh thật đau buồn khi nghe tin mẹ mất, chản ra thăm mộ mẹ, bế Đản theo và khi mà ra đến đồng đứa trẻ quấy khóc vì đứa bé bảo Trương lại không phải là cha Đản. Đản nói rằng cha Đản đêm nào cũng đến, mẹ Đản đi cũng đi. Và cả mẹ Đản ngồi cũng ngồi nhưng chẳng bao giờ bế Đản cả. Không cần hỏi cho rõ ngọn ngành, Trương không phân biệt thật giả đã nổi cơn ghen tam bành đánh đuổi Vũ Nương đi, không ai có thể khuyên can được. Không thể thanh minh được cho bản thân mình, lúc này Vũ Nương đành nhảy xuống sông tự tận, lấy cái chết để minh oan cho mình. Nàng may mắn đã được Linh Phi vợ vua Nam Hải cứu.

Trương Sinh lúc đó tuy giận nhưng vẫn thương xót. Và vào một buổi tối Đản chỉ vào cái bóng trên tường và nói rằng “Đấy cha Đản lại đến kia kìa”. Trương Sinh như thật ân hận vô cùng nhưng việc đã rồi.

Khi mà ở dưới động rùa, Vũ Nương cũng đã gặp lại Phan Lang người cùng làng, và nàng gửi chiếc hoa vàng cùng lời nhắn Trương rằng hãy lập đàn giải oan cho mình. Khi nhận được mong muốn này thì Trương Sinh cũng đã bèn lập đàn giải oan cho nàng, quả nhiên cũng đã thấy Vũ Nương ngồi trên kiệu hoa ở giữa dòng với cờ tán võng lọng rực rỡ cả bến sông thoắt ẩn thoắt hiện. Nàng dường như đã từ biệt và không trở về dương gian được nữa.