Home / Văn mẫu THPT / Văn lớp 10 / Viết lại lời bài “Phú sông Bạch Đằng” của Trương Hán Siêu theo lời tác giả- Văn 10

Viết lại lời bài “Phú sông Bạch Đằng” của Trương Hán Siêu theo lời tác giả- Văn 10

Đề bài: Em hãy Viết lại lời bài “Phú sông Bạch Đằng” của Trương Hán Siêu theo lời tác giả

Sông Bạch Đằng được biết đến là một nhánh của sông Kinh Thầy đổ ra biển. Hơn thế nữa là  nơi quân và dân Đại Việt đã lập nên bao nhiêu chiến công lẫy lừng. Vào trong những năm 938,ta như vẫn còn nhớ chiến công của Ngô Quyền đánh tan quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng giúp đất nước yên bình. Đây còn chính là nơi chiến địa buổi Trùng Hưng nhị thánh bắt sống tướng giặc hung hãm đó là Ô Mã Nhi trong trận Bạch Đằng vào năm 1288.

Và năm mươi năm sau tôi đến thăm nơi đây, khi được đặt chân lên trên chiếc thuyền buồm căng gió, vi vu mải miết ngắm cảnh sắc mây trời. Và thông qua các địa danh nổi tiếng Cửu Giang, Ngũ Hồ, Tam Ngô, Bách Việt, tôi lúc này lại được qua cửa Đại Than, ngược bến Đông Triều. Có thể nói rằng như đã hiện ra trước mắt tôi là sông Bạch Đằng như đã thật êm đềm nước chảy, và xa xa là những con sóng kình như đã nối đuôi nhau dài đến muôn dặm. Và dường như tôi như thấy được những con sóng này mang đến cho tôi hình dạng độc đáo “ thướt tha đuôi trĩ một màu”. Có thể khẳng định được chính những cảnh sắc trên dòng sông thuộc hàng kì vĩ, màu nước xanh hòa với màu trời nước dường như đã tạo thành một không gian vô tận đặc trưng của mùa thu.

Và thạt đẹp biết bao khi hai bên bờ lau mọc san sát um tùm làm tôi có cảm giác hoang vắng và có cả chút đìu hiu có phần ảm đạm của bãi chiến trường. Và cả dưới đáy sông kia như vẫn còn có thể đã chôn sâu hàng ngàn mũi giáo gãy, hàng ngàn người hi sinh và cả lũ giặc cướp nước. Đó có thể nói rằng đó cũng chính là thảm cảnh của rất nhiều năm trước sao tôi cảm giác như vừa mới hôm qua. Và tôi cứ như tự dưng lòng tôi thấy buồn buồn vì chính khung cảnh bi thảm ấy thương tiếc thay cho các anh hùng liệt sĩ đã hi sinh như cũng đã che phủ cả một không gian làm cảnh vật càng thêm tĩnh lặng, bi sầu. Và dường như đứng lặng giờ lâu tôi nghĩ về năm mươi năm trước đến những trận đấu oanh liệt đó mà lòng bồi hồi. Thời gian làm mờ đi dấu tích, mà anh hùng nay còn đâu nữa cơ chứ.

Viet lai loi bai phu tren song bach dang cua truong han sieu

Tôi cứ như đang miên man trong dòng suy nghĩ chợt các bô lão xuất hiện , có người tay chống gậy hỏi tôi, rồi đã thật nhẹ nhàng kể cho tôi nghe về những chiến tích hào hùng xưa rằng là “ Đây là chiến địa buổi trùng hưng nhị thánh bắt Ô Mã, cũng là bãi đất xưa , thuở trước Ngô chúa phá Hoằng Thao”. Và có thể nói và khẳng định rằng đó chính là trận đánh Ngô Quyền năm 938 đã bắt Hoằng Thao, năm 1288, Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn đánh tan quân Mông – Nguyên, và đã lập được chiến công lẫy lừng là bắt sống tướng giặc ô Mã Nhi. Tôi càng cuốn theo câu chuyện kể đó. Và câu chuyện của các bô lão kể tiếp, khi ấy thế giặc mạnh, tinh kì phấp phới, hùng hổ sáu quân, và cả những gươm giáo sáng chói, quân giặc quá mạnh chỉ cần một lần đánh thì quân ta ắt tan tác cho bay, có lẽ nước Nam kì này vào tay giặc. Nhưng dường như trông kìa trời đất đâu đứng về cái ác ,ta chiến đấu vì chính nghĩa thuận theo ý trời hung đồ hết lối, quân dân Đại Việt ta như luôn luôn một lòng yêu nước, cũng với ý chí sắt son với dân tộc đã đánh cho chúng tan tác, như trận Xích Bích quân Tào Tháo cũng tan tác cho bay. Hay như trận Hợp Phì  giặc Bồ Kiên hoàn toàn chết rụi. Tôi như cũng đã thấy chính nước sông vẫn mải miết chảy hoài mà mối nhục quân thù khôn rửa nổi. Đúng như chính là từ khi có vũ trụ đã có giang san, được trời đất cho nơi hiểm trở, nhờ nhân tài mà đất nước toàn vẹn. Tôi luôn luôn ngưỡng mộ và tự hào trước cảnh sắc mà ca rằng:

                    “ Sông Đằng một dải dài ghê,

                    Sóng hồng cuồn cuộn tuôn về bể Đông

                    Những người bất nghĩa tiêu vong

                     Nghìn thu chỉ có anh hùng lưu danh!”

Có người nối tiếp mà ca rằng:

                    “ Anh minh hai vị thánh quân,

                    Sông đây rửa sạch mấy lần giáp binh.

                     Giặc tan muôn thuở thanh bình,

                      Bởi đâu thoát hiểm cốt mình đức cao”.

Đúng chính là lúc trời đất sinh sông Bạch Đằng như thêm dài rộng mênh mông ngăn quân thù . Tôi như thấy được từng con sóng cuồn cuộn về với biển, những con sóng đó đã nhấn chìm hàng vạn quân giặc và cũng như đã muốn cướp nước, ngàn đời quân giặc còn hãi hùng trước dòng sông, sống bất nhân bất nghĩa thì ắt tiêu vong, Và cả những chiến tích năm xưa còn lưu danh mãi mãi, anh hùng ngàn thu người đời ca ngợi. Tôi như thấy được chính đất trời hiểm trở là một phần, phần còn lại là nhờ vào con người có tài trí. Và cũng chính là nhờ sự hiểm trở đó mà hai vị thánh quân Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn và người anh hùng tài năng Ngô Quyền đã đánh cho bọn giặc tan tác không còn manh giáp, đất nước hòa bình. Có tài đức ắt sẽ làm nên đại sự. Tôi luôn luôn đề cao công lao to lớn của các anh hùng đi trước và một tương lai tươi sáng cho đất nước sau này. Và trong thời nào cũng vậy lấy tài đức làm gốc thì đất nước mới thái bình.