Home / Văn mẫu THPT / Văn lớp 11 / Viết một bài văn bình luận nhận định: Lòng yêu nước bắt nguồn từ lòng yêu những người thân, từ tình yêu nơi chôn nhau cắt rốn với những kỉ niệm tuổi thơ không bao giờ quên- Văn 11

Viết một bài văn bình luận nhận định: Lòng yêu nước bắt nguồn từ lòng yêu những người thân, từ tình yêu nơi chôn nhau cắt rốn với những kỉ niệm tuổi thơ không bao giờ quên- Văn 11

Đề bài: Em hãy viết một bài văn bình luận nhận định: Lòng yêu nước bắt nguồn từ lòng yêu những người thân, từ tình yêu nơi chôn nhau cắt rốn với những kỉ niệm tuổi thơ không bao giờ quên.

Lòng yêu nước được xem là một khái niệm rất trìu tượng nhưng dường như những biểu hiện của lòng yêu nước lại thể hiện rất rõ ràng biết bao nhiêu. Và đã có một nhận định rất hay và cụ thể về lòng yêu nước đó chính là “Lòng yêu nước bắt nguồn từ lòng yêu những người thân, từ tình yêu nơi chôn nhau cắt rốn với những kỉ niệm tuổi thơ không bao giờ quên” được, và đây đúng là một nhận định đúng đắn và đầy ý nghĩa.

Nhà thơ nổi tiếng Chế Lan Viên cũng đã từng viết lên những vần thơ:

Ôi Tổ quốc! Ta yêu như máu thịt,

Như mẹ cha ta, như vợ, như chồng.

Ôi Tổ quốc! Nếu cần ta chết,

Cho mỗi ngôi nhà, đỉnh núi, con sông.

Thật vậy, trong chúng ta thì mỗi người đều có một gia đình, một quê hương và có một Tổ quốc. Tất cả như đan xen, như hòa quyện vào với nhau để thành một tên gọi chung đó là lòng yêu nước. Lòng yêu nước bắt ngườn từ lòng yêu người thân. Không ai tự nhiên được sinh ra trên đời  mà đó chính là nhờ công sinh thành của cha mẹ. Con người được gắn kết với nhau cũng chính từ tình thương yêu trìu mến của mọi người. Sống trong vòng tay của bố mẹ, ông và những người thân ta như có thêm những động lực để có thể đương đầu với sóng gió. Người xưa cũng có câu:

Con người có tổ có tông,

Như cây có cội, như sông có nguồn.

Gia đình là nơi giúp cho con người có thể được sẻ chia, được trở về sau những mệt mỏi, những vất ngã. Dù cho bạn có mắc lỗi, có sai lầm thì chỉ có gia đình mới bên bạn mà thôi. Ơn sinh thành của cha mẹ có thể được ví như là núi cao, như biển rộng sông sâu. Và tình anh em thì lại luôn keo sơn gắn bó và anh cha ta cũng có câu “Anh e như thể tay chân” hay câu “chị ngã em nâng” như để khẳng định hơn nữa về tình an hem một nhà. Và cũng vì thế mà lòng yêu nước bắt ngườn từ tình yêu người thân. Và chỉ khi yêu người thân thì ta như mới có thể nhận thấy được gia đình thực sự là một nơi yên bình, là một mái ấm che chở cho chúng ta. Và gia đình là nơi khi ta đi đến những chân trời mới luôn luôn hướng về và nhớ thương khôn nguôi. Và cho dù ngôi nhà đó có nhỏ hẹp, nghèo khó nhưng dường như tình thương cũng như sự ấm cúng của các thành viên trong gia đình luôn lan tỏa biết bao nhiêu.

long yeu nuoc

Mái tranh ơi hỡi mái tranh,

Trải bao sương nắng mà thành quê hương.

Xuân Quỳnh được biết đến là một trong số ít nhà thơ nữ nổi tiếng của thơ ca Việt Nam  trong thi phẩm đặc sắc “Tiếng gà trưa” dường như cũng đã cụ thể hóa lòng yêu nước qua nỗi nhớ nhà nhớ quên và cả nỗi nhớ người kính yêu. Người bà tuổi đã cao, một đời bà luôn tần tảo lo cho con cháu. Đó chính là hình ảnh người lính trẻ khi đi hành quân thì những kỷ niệm đẹp đẽ, nhớ thương về người bà cứ như ùa về trong tâm trí:

Trên đường hành quân xa

Dừng chân bên xóm nhỏ

Tiếng gà ai nhảy ổ:

“Cục… cục tác cục ta”

Nghe bàn chân đỡ mỏi

Nghe gọi về tuổi thơ.

Và dường như là những hình ảnh rất đỗi quen thuộc của chính cuộc sống nơi quê nghèo mà người lính trẻ từng ở như cũng đã in sâu vào tâm trí. Tiếng gà như đã gợi nhớ gọi thương cho người lính. Tiếng gà như gắn với một kỷ niệm của tuổi thơ, và như vang vọng như mang cả hình ảnh của người bà tảo tần như mang đến cho người đọc những sự xúc động nhất. Và người lính trẻ chư cũng đã nhận thức được rằng

Cháu chiến đấu hôm nay

Vì lòng yêu Tổ quốc

Vì xóm làng thân thuộc

Bà ơi, cũng vì bà

Vì tiếng gà cục tác

Ổ trứng hồng tuổi thơ.

Vậy đó, cháu chiến đấu hôm nay chính vì lòng yêu Tổ quốc,…và cũng vì bà vì những người thân yêu. Và ông cha ta cũng đã từng nói và nhắn nhủ với con cháu rằng hãy sống sao cho tròn đạo nghĩa và hãy sống cho có lòng nhân ái “thương người như thể thương thân”.

Dường như cả bài học về sự đoàn kết cũng đã được đặt ra lúc này:

Một cây làm chẳng nên non,

Ba cây chụm lại nên hòn núi cao.

Thật thiêng liêng biết bao nhiêu hai tiếng “đồng bào”. Tất cả mọi người dân tộc trên dải đất hình chữ S này thì tất cả đều là con của mẹ Âu Cơ và đều được sinh ra từ bọc trăm trứng. Chính vì thế mà chúng ta lại có thêm một bài học về giống nòi. Chúng ta phải thêm yêu và quý mến nhau, giúp đỡ nhau kho gặp hoạn nạn.

Nhiễu điều phủ lấy giá gương,

Người trong một nước thì thương nhau cùng.

Ta có thể thấy được truyền thống tương thân tương ái từ trước cho đến nay của dân tộc Việt Nam luôn luôn đi đôi với truyền thống chống giặc ngoại xâm. Có thể thấy rằng cũng chính vì yêu tha thiết cuỗ sống này cho nên dân tộc ta dường như đã chiến thắng tất cả các kẻ thù dù có mạnh đến cỡ nào đi chăng nữa. Và chính lòng yêu nước  từ lòng yêu những người thân và quê hương, nơi đó như gắn với cả những kỷ niệm của tuổi thơ như da diết như chất chứa đầy những xúc cảm khó tả.

Có thể thấy rằng trong hai cuỗ kháng chiến trường kỳ của dân tộc đó là cuộc chiến chống Pháp và chống đế quốc Mỹ thì dân ta đã nghe theo tiếng gọi của Đảng và Bác Hồ và cả con tim mình. Chiến đấu là bảo vệ những người mình tin yêu, chiến đấu là vì chính những kỷ niệm tuổi thơ như đã gắn bó với mảnh đất quê hương nơi chôn rau cắt rốn. Ai ai cũng hiểu rằng nước mất thì nhà tan, có lẽ chính bởi vậy mà tinh thần yêu nước lại như được nhân lên gấp bội khi mà lòng yêu yêu người thân được nâng lên. Vẫn còn đó là những câu chuyện và cả những nhân chứng sống những người mẹ đã đau đớn khi chứng kiến cảnh con mình ra trận và không một aai trở về. Nhưng người mẹ vẫn để các con đi đến nơi chiến trường nơi mà sự sống và cái chết chỉ còn trong gang tấc. Bởi chỉ có như vậy thì những người thân những thế hệ sau này mới có thể được hưởng sự tự do. Chính vì thế chúng ta cần phải biết trân trọng cuộc sống hôm nay, trân trọng và biết ơn những người chiến sĩ đã hhi sinh vì tổ quốc.

Và lòng yêu nước là vậy đó, nó được biểu hiện cụ thể từ những việc làm rất nhỏ đó chính là yêu những người xung quanh. Cố gắng vươn lên để có thể học tốt, thành đạt và cống hiến cho nước nhà nói chung. Và dường như lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu miền quê lại cũng đã trở thành lòng yêu Tổ quốc.